Không chỉ có những người thợ nam ngày ngày xuất hiện trên công trường, phía sau mỗi công trình còn có những người phụ nữ âm thầm đảm nhận đủ việc nặng, từ vận chuyển vật liệu, trộn vữa đến tiếp tế cho thợ xây. Với họ, mỗi ngày lao động là một ngày chắt chiu để con cái được học hành và gia đình có thêm một cơ hội tốt hơn.
Những đôi tay nhỏ bé giữa công trường lớn
Tại nhiều công trình xây dựng ở TPHCM, hình ảnh phụ nữ đội nón, mặc đồ bảo hộ, thoăn thoắt vận chuyển vật liệu đã trở nên quen thuộc.
Họ có thể xuất hiện bên những bao xi măng, xô cát, đống gạch hoặc khu vực trộn vữa. Công việc tưởng như đơn giản nhưng đòi hỏi sức bền, sự nhanh nhẹn và đặc biệt là khả năng thích ứng với môi trường nhiều bụi, tiếng máy móc và nguy cơ mất an toàn.
Trên công trường, nhịp làm việc thường diễn ra liên tục. Gạch, đá, cát và vữa phải được chuyển đúng lúc để không ảnh hưởng đến tiến độ của nhóm thợ xây.
Chỉ một phút thiếu tập trung cũng có thể dẫn đến chấn thương khi làm việc gần vật liệu hoặc tại những vị trí cao.
Đằng sau vẻ ngoài rắn rỏi ấy là những người phụ nữ đã bước qua tuổi thanh xuân, phần lớn đến từ các tỉnh và tìm đến thành phố để mưu sinh.

Người phụ nữ 43 tuổi và những ngày làm việc dưới nắng mưa
Chị Nguyễn Thị Bắc, 43 tuổi, quê Long An, đã có khoảng 3 năm làm việc tại một công trình ở quận Tân Bình.
Mỗi ngày của chị bắt đầu và kết thúc quanh những công việc tưởng chừng chỉ dành cho người có sức khỏe tốt: xúc cát, trộn vữa, vận chuyển gạch đá và hỗ trợ nhóm thợ.
Theo chị Bắc, nghề này không có trường lớp đào tạo bài bản. Người mới chủ yếu quan sát, làm dần rồi quen việc.
Những ngày đầu, cơ thể chưa thích nghi nên chuyện bong gân hay bị vật liệu va vào người có thể xảy ra. Nhưng khi đã xác định đây là nguồn thu nhập chính, chị vẫn phải cố gắng theo công việc bất kể thời tiết.
Sau mỗi ngày dài giữa bụi công trình, điều chị mong chờ nhất không phải một cuộc vui hay sự nghỉ ngơi cầu kỳ, mà đơn giản chỉ là được trở về chỗ ở, nằm xuống và hồi phục sức lực.
250.000 đồng cho một ngày làm việc
Một trường hợp khác là chị Phan Thị Hạnh, 51 tuổi, quê Tiền Giang.
Chị lên TPHCM làm việc theo từng đợt. Một công trình nhà ở thường kéo dài khoảng 3-5 tháng; khi công việc hoàn tất, chị lại trở về quê làm ruộng và chờ cơ hội tiếp theo.
Tại công trường, chị đảm nhiệm phần việc phía dưới: trộn vữa, chuẩn bị gạch rồi đưa vật liệu lên cho nhóm thợ ở tầng trên thông qua hệ thống ròng rọc.
Công việc kéo dài khoảng 8 tiếng mỗi ngày, thu nhập chị chia sẻ vào khoảng 250.000 đồng.
Số tiền không lớn nhưng với chị, đó là khoản thu nhập quan trọng để dành dụm và gửi về quê lo cho hai người con đang đi học.
Có những ngày trở về phòng trọ ở quận 12 trong tình trạng kiệt sức, chị chỉ kịp ăn một bữa cơm đơn giản rồi nghỉ ngơi.
Nỗi nhớ gia đình luôn hiện diện, nhưng công việc thời vụ khiến chị khó có thể tùy ý nghỉ làm. Mỗi ngày công đều gắn với một khoản thu nhập cần thiết cho gia đình.
Hơn 20 năm bám nghề để nuôi bốn người con
Trong số những phụ nữ làm việc tại các công trường ở TPHCM, câu chuyện của chị Ngô Thị Sắn, 53 tuổi, ở quận 12, gây nhiều suy ngẫm.
Chị đã gắn bó với công việc này hơn 20 năm.
Chồng mất sớm, chị một mình nuôi bốn người con. Trước đây, chị từng thử buôn bán nhưng thu nhập không đủ đáp ứng chi phí sinh hoạt và việc học của các con.
Cuối cùng, chị lựa chọn công việc tại công trường.
Tuổi càng cao, việc tìm một công việc mới càng khó. Vì vậy, dù nặng nhọc, nghề phụ hồ vẫn là lựa chọn giúp chị duy trì nguồn thu nhập.
Điều chị mong muốn cũng rất giản dị: các con được học hành đến nơi đến chốn, có nghề nghiệp ổn định và cuộc sống sau này bớt nhọc nhằn hơn mẹ.
Hai thập niên đi qua, đôi bàn tay đã chai sần nhưng chị vẫn tiếp tục làm việc.
Nhìn những ngôi nhà mới và ước mơ về một mái ấm
Với chị Bùi Thị Hảo, 40 tuổi, quê Đồng Nai, công trường đôi khi mang đến một cảm xúc rất đặc biệt.
Mỗi ngày, chị chứng kiến những ngôi nhà từng bước hoàn thiện. Từ nền móng, bức tường cho đến căn nhà khang trang, mọi thứ đều được tạo nên từ sức lao động của rất nhiều người.
Nhưng khi nhìn những công trình hoàn chỉnh rồi nghĩ về cuộc sống của gia đình mình, chị không tránh khỏi cảm giác chạnh lòng.
Cuộc sống của những lao động thời vụ thường không ổn định. Hôm nay ở công trình này, vài tháng sau có thể phải tìm một địa điểm khác.
Điều chị mong mỏi không quá lớn lao.
Gia đình có sức khỏe, bản thân tiếp tục làm việc, dành dụm được một khoản tiền và một ngày nào đó có thể xây cho gia đình một căn nhà tử tế.
Phía sau mỗi công trình là những câu chuyện ít được nhắc đến
Một công trình hoàn thiện thường được nhìn thấy qua kiến trúc, quy mô, vật liệu hay giá trị đầu tư.
Nhưng phía sau đó còn là hàng trăm, hàng nghìn giờ lao động của những con người ít khi xuất hiện trong các bản vẽ hay lễ khánh thành.
Đó có thể là người thợ xây, người vận chuyển vật liệu và cả những phụ nữ âm thầm hỗ trợ từng công đoạn nhỏ.
Họ không trực tiếp tạo nên những đường nét kiến trúc đẹp mắt, nhưng công việc của họ góp phần giữ cho công trường vận hành mỗi ngày.
Với những người phụ nữ ấy, nghề nghiệp không đơn thuần là một lựa chọn.
Đó là cách họ kiếm tiền, nuôi con, chăm lo cha mẹ và duy trì cuộc sống gia đình.
Không hào nhoáng, nhưng đáng được trân trọng
Giữa tiếng máy móc, bụi xi măng và những ngày nắng gắt, những người phụ nữ ấy vẫn miệt mài làm việc.
Không có những danh xưng hào nhoáng. Không có văn phòng máy lạnh. Phần thưởng lớn nhất sau một ngày dài đôi khi chỉ là khoản tiền công đủ để gửi về quê.
Nhưng chính từ những khoản tiền nhỏ được chắt chiu ấy, con cái có thêm cơ hội đến trường, gia đình có thêm tiền trang trải và những ước mơ về một cuộc sống tốt hơn được duy trì.
Mỗi công trình rồi sẽ hoàn thành, những người thợ sẽ rời đi và một công trình mới lại bắt đầu.
Còn những người phụ nữ ấy vẫn tiếp tục hành trình của mình, lặng lẽ góp sức vào những mái nhà được dựng lên – đồng thời từng ngày dựng xây một tương lai tốt đẹp hơn cho chính gia đình họ.

